Dios te ama y tiene un plan para ti
wap truyen , truyen hay , truyen teen , thanhnienvn.mobi
Trang-nhungxemanhchuplen.sextgem.com - Tong hop anh chup len cua sao viet lo hang
Nghe và tải nhạc trực tuyến trên mobile
Xem anh chup len hay nhat nam 2013

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


Truyen Tiểu thuyết Full


Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận (Tào Đình)


Truyen-tieu-thuyet-4

Truyện ngắn tiểu thuyết, Thư viện sách truyện trực tuyến, doc truyen truc tuyen, doc truyen online, tiểu thuyếttruyện ngắn, truyện dài



Tôi hỏi, bọn mình đang đi đâu đây.
Cậu ấy nói một cách thần bì, đi xăm mình.
Alawn nói: “Phù thủy Gà Mên, tình cảm của bọn mình thật hiếm có, chũng mình hãy xăm tên của nhau ở sau lưng nhé!Ở sau lưng, dù không thể ôm trong lòng, nhưng lại có thể nép sát bên nhau”.
Tôi xúc động nhìn Alawn. Không biết có phải do kích động hay không, khuôn mặt cậu ấu ửng đỏ.
Tôi nghĩ một lát, nói: “Nhưng nếu sau này, chồng tớ nhìn thấy tên của cậu sau lưng tớ, sẽ ghen mất”.
Alawn bỗng nổi giận, hét toáng lên, “Ta đây còn không quan trọng bằng chồng sau này của cậu hả!”.
Tôi lại hỏi: “Cậu không sợ sau này vợ của cậu cũng ghen à?”.
Alawn kiên quyết nói, không sợ.
Tôi liền đồng ý, dưới sự bảo chứng của Alawn với danh nghĩa tình bạn hữu nghị.
Alawn nói: “Bọn mình đều xăm biệt danh của nhau, tớ xin xăm chứ Phù thủy Gà Mên, đúng rồi, thường ngày cậu gọi tớ với biệt danh là gì nhỉ?”.
Tôi buột miệng nói luôn: “Đương nhiên là Đồ Đểu rồi”.
Alawn liền nói được, vậy cậu xăm chức Đồ Đểu lên sau lưng nhé.
Alawn hư quá. Đợi sau khi tôi kịp phản ứng lại, cậu ấy đã chạy xa tận cuối phố rồi.
Vậy là chúng tôi xăm biệt danh của nhau lên lưng, cậu ấy xăm chữ: “Phù thủy Gà Mên, tôi xăm chữ “Alawn”.
Tên của Alawn được xăm ở phía trên cạp quần sau lưng tôi. Lúc xăm đau đến nỗi nước mắt tôi rơi lã chã. Mỗi một mũi kim đâm xuống, tôi lại thầm nguyên rủ Alawn một câu, “Đồ Đểu Alawn! Đồ Điểu Alawn!”.
Xăm xong rồi, còn nhìn hình xăm qua gương, màu tím, có chút vết máu nhạt, nét xăm sâu mà quả cảm, dám chặt lên cơ thể tôi.
Khi ra khỏi cửa hiệu nhỏ, trời đã hoàn toàn tối rồi.
Alawn thương cảm hỏi tôi, có đau không.
Tôi ngân ngấn nước mắt gật đầu, nói đau chết đi được.
Alawn lặng lẽ móc trong túi ra một viên kẹo chanh mềm, nhét vào miệng tôi.
Tôi nhai viên kẹo, mơ hồ hỏi: “Xăm rồi có thể xóa sạch được không? Ngộ nhỡ sau này chồng tớ không cho tớ xăm tên của cậu thì sao!”.
Alawn kiền dỗ dành tôi: “Xóa được, nhưng lúc xóa còn đau hơn lúc xăm hàng vạn lần!”.
Tôi trợn mắt há miệng ngây người ra, muốn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.
Nhớ lại tháng trước, nhớ lại những lời nói của Alawn với tôi ở sân bay, cậu ấy nói, phù thủy Gà Mên, bọn mình trăm năm đầu bạc, có được không.
Giờ đây xem ra, điều này là thật rồi.
Buổi tối, quay về phòng ở, tôi cởi quần áo ra cho Duyệt Duyệt xem. Duyệt Duyệt nói là mùa tím, chữ tiếng Anh viết rất đẹp, rất Tây.
Sau đó, coo ấy cười thành tiếng: “Im hơi lặng tiếng, hóa ra mối quan hệ của bọn cậu đã đến mức đội này rồi ư? Cần phải có biện pháp phòng vệ tốt đấy, đừng có quá mức đấy nhá!”.

Tôi liền đỏ mặt mắng cô ấy là đồ yêu nghiệt xấu xa, rồi đuổi đánh cô ấy.
Có hôm, Alawn nói qua điện thoại, hôm nay Leo xin cậu ấy số điện thoại di động của tôi. Sau đó, cậu ấy lại lem bèm hỏi tôi một cách không biết chán: “Anh ấy vẫn chưa gọi điện cho cậu à? Có thật là chưa không? Một tin nhắn cũng không có á?”.
Ban đầu, tôi còn kiên nhẫn trả lời, nói đúng thật sự không có, một tin nhắn cũng không. Nhưng tối nòa Alawn cũng đều hỏi những câu hỏi nguyên xi, tôi chịu không nổi nữa, thường hét lên trong điện thoại, Duyệt Duyệt của cậu cũng ở đây này, có cần nói với cậu ấy vài câu không, sau đó không cần biết Alawn trả lời như thế nào, quẳng điện thoại cho Duyệt Duyệt như ném một củ khoai lang nóng bỏng tay.
Nếu như tôi không biết rằng Leo đã xin số điện thoại của tôi thì tốt biết bao. Tôi sẽ không tràn đầy mộng tưởng, nóng lòng mong đợi như bây giờ. Mặc dù tôi thích một cuộc sống có hy vọng, nhưng mức độ mê hoặc của niềm hy vọng này quá lớn khiến tôi không có cách nào chịu đựng nổi. Tôi bắt đầu dần dần hiểu được tình yêu mà những người đi trước viết: sự đau khổ ngọt ngào.
Duyệt Duyệt thường cai mày lại hỏi tôi: “Alawn hình như rất thích cậu đấy! Cậu thực sự không nhận ra điều đó ư? Đúng là người trong cuộc thường mơ hồ!”.
Tôi nói: “Cậu nghĩ như vậy bởi vì cậu không hiểu bọn tớ đã lớn lên bên nhau như thế nào. Tớ và cậu ấy quá thân thuộc và hiểu nhau rồi, hiểu rõ cả trên người nhau có mấy sợ lông nữa. Cậu ấy không thể thích tớ được, tớ cũng không thể thích cậun ấy. Cậu ấy nói là hẹn hò với tớ sẽ bị viêm đốt sống cổ mà!”.
Duyệt Duyệt hỏi tại sao lại như vậy. Tôi được một phen ngượng ngùng, cũng không thể nói rõ rằng Alawn chê tôi thấp, bèn tìm cách lảnh tránh nói, “Cậu độ lượng tiếp nhận cậu ấy đi, tên tiểu tử đó mặc dù miệng lưỡi xấu xa một chút nhưng tính tình lại rất tốt, cũng biết chăm sóc người khác. Yên tâm đi, tớ không thiếu đạo đức đến nỗi giới thiệu một người đứa con trai có vấn vương tình cảm với mình cho chị em thân thiết đâu”.
Sau đó, Duyệt Duyệt nói rõ lập trường một cách bán tín bán nghi: “Cậu đừng có gán ghép lung tung được không! Alawn – người ta đâu có để ý gì tới tớ đâu”.
Tôi liền khuyên nhủ cô ấy, cứ từ từ, dần dần nuôi dưỡng cảm xúc, lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm.
“Nếu thật sự lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm, e rằng chẳng có ai tranh giành được với cậu rồi.” Nói xong Duyệt Duyệt liều bỏ đi tắm.
Còn mình tôi trong phòng, nghĩ lại những lời Duyệt Duyệt nói, lại đem những hành động khác thường của Alawn trong nhữung năm gần đây ra xem xét kỹ một lượt, khi còn chưa đưa ra được kết luận, tiếng chuông điện thoại di động đã vang lên, một số thuê bao xa lạ.
“Hello, Tiểu Lạc Lạc phải không?”
Vừa nghe thấy giọng nói này, trái tim tôi đã muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực rồi. Vội run rẩy trả lời, đúng ạ.
“Tiểu Lạc Lạc, anh là Leo, tối nay đi chơi nhé!” Leo quả nhiên là đã hẹn tôi thật rồi.

Còn chưa kịp đợi tôi thu xếp ổn thỏa trái tim cuồng loại, Leo đã nói rõ địa điểm, thời gian rồi cúp máy. Lại là đi bar! Đó là nơi trước đây rôi chưa từng đặt chân tới. Tôi trở nên do dự, rốt cuộc là có nên đi hay không đây.
Trong vô tuyến, quán bar là nơi ầm ĩ, ánh sáng lờ mờ, âm nhạc cuồng loạn, đèn chiếu sặc sỡ, nam nữ oằn mình uốn lượn như rắn rồi quấn riết lấy nhau ư? Vừa nghĩ đến chuyện có thể quấn quýt cùng với Leo, tôi bị kích động đến nỗi suýt nữa thì ngất lịm đi. Tôi ngồi trên ghế, gắng hít thật sâu rồi thở mạnh ra mới có thể khiến mình không quên mất hô hấp thông thường nhất…
Nhưng tính hiều kỳ cộng thêm sức hấp dẫn của Leo vẫn chiến thắng, tôi quyết định đi thử một phen.
Sau khi quyết định như vậy, toàn thân tôi bị một luồng điện lạ lẫm kích động đến máu nóng chảy rần rật!

Chương 9
Cuộc sống về đêm(tiếp)

Tôi vội vàng mượn đồ trang điểm của một cô bạn biết trang điểm nhất trong phòng, luống cuống bôi bôi trát trát lên mặt.
Duyệt Duyệt đã tắm xong, quay lại phòng. Vừa nhìn thấy bộ dạng của tôi đã giật nảy mình: “Mẹ ơi! Mặt cậu ấy bị bỏng à?”.
“Tớ khôngv có thời gian để giải thích nữa, tớ phải đến quán bar ngay bây giờ! Buổi tối có thể sẽ không về. Nếu Alawn gọi điện đến phòng thì nói tớ…. cứ nói tớ bị ốm, đang ở bệnh viện.” Phản ứng đầu tiên của tôi klhông phải là đối phó sự kiểm tra của bố mẹ mà là Alawn – âm hồn đã theo tôi suốt mười tám năm không chịu buông tha. Sau đó, tôi vội vội vàng vàng lao ra khỏi cửa.
Duyệt Duyệt hét lên phía sau lưng: “Cậu phải chú ý an toàn đấy!” Cậu ấy nghxi một lát rồi chạy theo tôi vài bước, “Nói dối Alawn như vậy có được không?”.
“Cần gì phải lo nghĩ nhiều như vậy.” Tôi vừa quàng khăn lên cổ vừa nói, rồi lao vào trong đêm tối.
Tôi cũng không thể nói rõ tại sao phải giấu Alawn. Dù sao, phản xạ theo thói quen, tôi cảm thấy nếu cậu ấy biết được chuyện này sẽ lại ca cẩm suốt ngày ngày không thôi.
Ngồi vào trong xe taxi, tôi giờ điện thoại di động ra và tắt máy.
Đêm càng khuya càng đặc quánh. Trời đã vào đông. Gió đêm như một mụ phù thủy đầy nanh vuốt cứ làm rối tung mái tóc của tôi. Bên ngoài cửa xe, đèn đường hào nhoáng, tràn ngập không khí náo nhiệt. Cuộc sống về đêm của thành phố lại bắt đầu mở màn. Còn tôi thì sao? Tôi bắt đầu cảm thấy hổ thẹn vì sự sa đọa của mình, cũng lại cảm thấy bổ thẹn vì sự sa đọa của mình, cũng lại cảm thấy kích động vì nơi sâu thẳm của màn đêm mà tôi chưa biết đến.
Lúc này đây, Alawn chắc đã gọi điện đến phòng ký túc xa của tôi và biết rôi bị bệnh rồi chăng. Đây là lần đầu riên trong suốt mười tám năm tôi cố ý nói dối Alawn. Tôi cảm thấy có điều gì đó không yên, bắt đầu cảm thấy áy náy. Nhớ lại khuôn mặt tươi cười của Alawn khi đứng trong nắng hồng với mái tóc màu hung vàng, tự cảm thấy rằng bắt đầu từ hôm nay, rôi – một người đang đi theo cuộc sống sa đọa sẽ không thể thuần khiết như cậu ấy nữa rồi.
Alawn…
Không đợi tôi kịp ăn năn sám hối xong, xe taxi đã đến trước cửa quán bar. Vừa xuống xe đã nhìn thấy Leo đang day day chân để giữ ấm, đi đi lại lại trong gió lạnh. Anh ấy mặc một chiếc áo gió dài màu xám đậm, lộ rõ áo ghi lê len màu nhạt bên trong. Dáng người dong dỏng cao lại vững chắc, rắn rỏi. Sức hấp dẫn từ một người đàn ông trưởng thành đó, tôi không thể nào tìm thấy được trong đám con trai khoác những chiếc áo lông dày cộm chạy đi chạy lại trong trường.
“Leo, em đến rồi.” Tôi hét gọi anh ấy, mang theo cả sự nhút nhát mà ngay cả bản thân tôi cũng không nói rõ được nbguyên nhân của nó.

“Oh, Come on! Tiểu Lạc Lạc, cuối cùng thì em đã tới rồi! Mọi người đều đang đợi em!” Leo thấy tôi trang điểm, chỉ khẽ sững lại một chút, nhưng một người đàn ông trưởng thành như anh ấy cũng không thể chỉ bảo ngay trước mặt, chị nhiệt tình vịn vai tôi đi vào quán bar. Tôi rất muốn nói với anh ấy rằng, tôi phải đấu tranh tư tưởng với sự giáo dục nghiêm khắc nhiều năm nay của gia đình cùng những chuẩn mực đạo đức rất lâu mới quyết định đến đây, đồng thời cũng là lần đầu tiên đặt chân tới nơi này. Tôi rất muốn bảo anh ấy đi chậm một chút, bởi trái tim đang thổn thức mạnh mẽ của tôi khiến tôi sắp trở thành một người bị bệnh tim mất rồi. Nhưng rôi không muốn để Leo coi tôi như một cô bé con. Tôi muốn anh ấy nhìn tôi với tư cách là một người phụ nữ. Lúc này đây, tôi khát khao được lột xác thành bướm. Còn Leo, một người đàn ông trưởng thành ở nước Pháp, vốn không thể hiểu được một cô gái phương Đông mười tám tuổi lớn lên trong một gia đình gia giáo dẽ căng thẳng, lo lắng như thế nào khi lần đầu tiên bước chân vào làng giải trí của người lớn. Anh ấy chỉ thấy ngạc nhiên là tại sao tay tôi đang run. Tôi nói là do tôi lạnh quá. Anh ấy liền nắm chặt tay tôi. Nhưng khi mùi hương nam tính đầy mê hoặc mà lạ lẫm của anh ấy vừa thoáng qua trước mũi tôi, toàn thân tôi lại run lên bần bật.
Tôi lim dim mắt, cùng với Leo đi qua đại sảnh. Ánh đèn chiếu biến đổi không ngừng cùng tiếng nhạc kỳ dị khiến tôi lúc thì có cảm giác như đang ở chín tầng mây, lúc lại cảm thấy mình đang ở dưới địa ngục. Còn Leo, lúc thì đem lại cho tôi cảm giác anh ấy là thiên thần, ngay phút sau lại biến thành quỷ dữ.
Lep đưa tôi đến một phòng riêng lớn và rất hào nhoáng, bên trong đã có khoảng trên dưới mười người cả nam cả nữ. Bọn họ đang nói cười vui vẻ, uống rượu, nói chuyện phiếm, cũng may là không có cảnh cấm trẻ em dưới mười tám tuổi như tôi từng tưởng tượng.
Leo dẫn tôi đến giữa phòng, giới thiệu tôi với mọi người: “Đây là Tiểu Lạc Lạc, rất đáng yêu phải không! Cô ấy là em gái tôi, vẫn còn là trẻ con, mong mọi người chăm sóc!”.
Từ nhỏ tôi đã sợ người lạ, bởi vì lạ lẫm nên thấy gò bó. Chân tay tôi trở lên cứng nhắc, gật đầu chào mọi người ngẩng đầu lên mới để ý thấy rằng những cô gái trong đều được trang điểm rất tinh tế, mặc những bộ quần áo bó sát cơ thể, lộ rõ đường nét trưởng thành của một người phụ nữ. Rôi cúi đầu nhìn lại bản thân mình, giấy thể thao, quần bò, rõ ràng là phong cách của một học sinh, bộ dạng không hề ăn nhập, ngây ngây ngô ngô… Tôi hận là không tìm được lỗ hổng nào mà chui xuống đó. Càng cảm thấy thấp kém. Cũng may mà ánh đèn lờ mờ nhàn nhạt, khiến mọi người không nhìn rõ khuôn mặt được bôi đỏ rực một cách thô kệch của tôi.
Tôi nhìn Leo, tay anh ấy đang ôm lấy vài tôi và mìm cười nhìn tôi.
Hóa ra, đây đều là đồng nghiệp trong công ty của Alawn, tôi bỗng nhiên hỏi anh: “Bạn gái anh là người nào?”.
Leo sững người lại một chút, sau đó mỉm cười chỉ vào cô gái đang ngồi ở góc trong cùng. Là một cô gái ngoại quốc vàng, cao lớn, không xinh đẹp như trong tưởng tượng của tôi, chỉ có điều trang điểm rất cầu kỳ kinh tế, cũng rất có khí chất phong tình ngoại quốc.
Bạn đang đọc truyện tại kenhtruyen.wap.sh
Leo sắp xếp cho tôi ngỗi giữa đám người lạ lẫm ấy. Sau đó, anh ấy đứng giữa phòng với một khí thế hăm hở, nói vào micro: “Hôm nay là sinh nhật của bạn gái tôi – Maggi, cảm ơn mọi người đã đến tham dự…”.
Tôi đang chút ý nghe Leo nói, một người đàn ông đưa cho tôi ly rượu vang, nói rôi rất đáng yêu. Tôi lập tức uống cạn. Rượu vào trong miệng còn hơi ngọt, xuống đến cổ họng lại cay sè. Tôi liếc nhìn Leo, anh ấy đang ôm bạn gái trong trang phục lộng lẫy, nói những lời tình tứ, đường mật. Anh ấy nở một nục cười tươi nhất trên đời, cặp đồng tử màu xanh phát ra những tia nhìn đầy ham muốn dục vọng khắc hẳn với thường ngày, nó khiến tôi lạ lẫm vừa đau lòng. Ly rươu này, giống như tình yêu cảu tôi vậy.
Một lát sau, lại có vài người đàn ống tới uống rượu với tôi, tôi không thể từ chối được. Bọn họ đều tự giới thiệu tên tuổi, tôi nói chào anh gì đó, nói xong liền quên luôn tên của họ.
Vài ly rươu vào bụng, tôi liền trở lên hưng phấn, liền bắt đầu chủ động tìm rượu để uống.
Leo lại bắt đầu nói vào micro. Tôi chú ý thấy anh ấy nhắc đến tên tôi. Tôi ngước mắt lên nghe anh ấy nói rằng: “Em họ tôi có nói rằng, Tiểu Lạc Lạc hát hay, vì vậy hôm nay tôi đặc biệt mời Tiểu Lạc Lạc đến, để hát cho Maggi, để chúc phúc cho Maggi”.
Hóa ra, tôi chỉ là một người hát phụ họa.
Men rượu bốc lên nóng rần rật như lửa trong đầu tôi. Tôi hào phóng đứng dậy, cố gắng bước đi cho vững, từng bước từng bước đến giữa phòng, hát bài chúc sinh nhật vui vẻ sau đó hát bài hát mà tôi và Alawn vẫn thích hát.
Hát bài: “Người tình chưa mãn nguyện” của S.H.E, hát bài: “Tình yêu giản đơn” của Jay. Tôi cũng không biết tình hình phía bên dưới bục biểu diễn như thế nào, tôi chăm chú nhìn vào màn hình, hát giai điệu của mình, cố hết sức để giọng hát của mình vượt ra khỏi tiếng ầm ĩ trong màn đêm, bay vào tận mây xanh.
Khi tôi bắt đầu hát bài: “Sau này” của Lưu Nhược Anh, bạn gái của Leo nói còn có việc nên về trước, thậm chí còn không chào hỏi một câu với cô bé ngốc nghếch đến hát góp vui cho tiệc sinh nhật của cô ấy là tôi. Bởi vì, cô ấy ngay cả tiếng Trung Quốc cũng nói không lưu loát mà.
Nhưng bầu không khí lại không hề lắng dịu vì sự vắng mặt của nhân vật chính. Có thể thấy mọi người đều không sống vì người khác, chỉ cười khi bản thân mình được vui vẻ, khóc với nỗi đau khổ của riêng mình. Tôi đabng hát bài hát của tôi, nhớ đến Alawn, nhớ đến lần đầu tiên lừa dối cậu ấy, nước mắt tôi bắt đầu rơi lã chã.
Leo tiễn xong bạn gái liền quay lại. Đôi mắt với cặp đồng tử màu xanh ấy lại liên tục nhìn tôi chăm chú. Tôi hát xong, anh ấy liền vỗ tay cổ vũ. Mặc dù tôi đã ngà ngà say, nhưng tôi có thể khẳng định rằng mỗi lần tôi nhìn anh ấy, anh ấy đều đang nhìn tôi. Thật đấy.

Chương 10
Kỵ sĩ chân chính
Không biết ai đã khởi xướng việc ra đại sảnh khiêu vũ, vậy là mọi người đều giống chim xẻ xổ lồng, chen chúc nhau chạy ra ngoài.
Tôi không biết khiêu vũ, tôi ngồi một góc trong đại sảnh, nhìn vào đám đông đang nhảy nhót loạn xạ. Tưởng tượng xem ban ngày bọn họ đạo mạo, nghiêm trang như thế nào, điều gì đã khiến giờ đây họ phát tiết một cách cuồng nhiệt như vậy.
Leo ngồi ở một chiếc bàn khác, đang ngây người nhìn về một hướng. Cặp đồng tử màu xanh của anh ấy toát ra những tia nhìn ưu tư dưới ánh đèn nhấp nháy. Tôi đoán anh ấy cũng giống như tôi, không biết khiêu vũ. Anh ấy lại nhìn thấy tôi đang nhìn mình liền cười cười, với tôi. Tôi nhoài cả người lên bàn giống như một con yêu quái, ngoắc ngoắc tay về phía anh ấy, sau đó, anh ấy liền đến ngồi cạnh tôi.
Tôi nói, hãy để hai người không biết khiêu vũ ngồi cùng một bàn nhé.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện, nói rất nhiều chuyện thú vị. Vì tiếng nhạc quá to, chúng tôi không thể ghé sát đầu vào nhau để nghe được tiếng cảu người khác nói chuyện, đôi mắt anh ấy đều chăm chú nhìn vào những người đó. Mà việc bị đôi mắt phát ra những tai sáng màu xanh ấy gắn chặt lấy trong đêm, quả là một việc khiến người ta phải đỏ mặt xốn xang.
Leo nói về đất nước nơi anh ấy được sinh ra, về gia đình thiếu thốn tình cảm của anh ấy, nói rằng anh ấy đã thất thân từ mười lăm tuổi, đối phương là một cô gái phong tình lơi lả, hơn anh ấy những mười tuổi. Nói đến chủ đề đó, nhờ men rượu, tôi cũng không còn ngượn ngập xấu hổ nữa mà chỉ vào anh ấy cười thoải mái. Tôi liền nói về Alwan, nói rằng tôi và cậu ấy đã lớn lên bên nhau như thế nào, cậu ấy đã bảo vệ tôi ra sao, lại bắt nạt tôi như thế nào, nói rằng hồi nhỏ, cái gì cũng tôi cũng thi đấu để tranh thắng thua, lần nào Alwan cũng tỏ ra vượt trội, nhưng cậu ấy luôn ngường cho tôi về nhất.
“Hai người thi đấu những gì?” Leo ngạc nhiêu hỏi.
“Ờ…” Tôi nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát, còn chưa nói mà bản thân đã cười ngặt cười nghẽo, “bọn em thi đái tè, không ai có thể vượt được em. Em cứ cho rằng em có thể tè xa nhất, không ai có thể vượt được em. Nhưung khi ddến lượt Alawn, cậu ấy lại có thể tè vọt lên đầu… sau đó em liền trố mắt ra nhìn, hoàn toàn chịu nhận phần thua…” Kể xong chuyện thì Leo đã cười đến nỗi bò xuống cả gầm bàn rồi.
Alawn…. Nhìn ánh đèn lắc lư khiến tôi hoa mắt kia, tôi nhớ viên cương trên khuyên tai cậu ấy biết bao…
Dj bắt đầu chơi điệu Jazz lãng mạn, tiếng nhạc saxophone chậm rãi lan tảo khắp không gian lòe loẹt xanh xanh đỏ đỏ, ngập tràn sắc thái tình dục. Nam nam nữ nữ bắt đầu ôm hôn nhau, đôi tay bắt đầu dò dẫm một cách thân mật trên cơ thể của nhau. Cũng thi thoảng có người đàn ông đưa bàn tay trái ra mời tôi cùng khiêu vũ, Leo thường chưa đợi tôi nói gì, đã lên tiếng thay tôi từ chống rồi.
Anh ấy nói chũng tôi không muốn làm phiền.
Tôi mông lung phân tích cụm từ “chúng tôi” mà anh ấy nói. Trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

“Từ nhỏ anh rất thích vẻ kín đáo của các cô gái phương Đông, bọn họ thật thần bí, cũng rất thú vị.” Leo bộc bạch tự đấy lòng.
Người nói thì không có ý nhưng người nghe lại rất lưu tâm. Tôi lại tự liệt mình vào hàng ngũ những cô gái phương Đông đó, khuôn mặt khe khẽ ửng hồng.
Leo bỗng nói một câu gì đó với tôi, tôi không nghe rõ lắm. Anh ấy ghé sát hơn nữa vào tai tôi: “Anh nói là, tại sao câu chuyện nào của em, cũng liên quan tới Alawn vậy?”.
Lần này anh ấy ghé sát đến nỗi như vừa nói vừa cắn vào tai tôi, tôi thậm chí còn cảm thấy rằng, sau khi anh ấy nghiêng đầu về tư thế cũ, bên tai tôi con hơi ươn ướt nữa. Một dòng nước xiết bỗng dâng lên nhanh chóng từ phía sau lưng, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Tôi nhìn những đường nét tuấn tú của Leo, tôi nghĩ, đây chính là điều mà người ta thường nói, “bị điện giật” chăng.
Leo nhất định cũng cảm nhận được phản ứng của tôi, tôi thề rằng lúc đó anh ấy đã nhìn tôi cười một cách xảo trá mà nồng ấm.
Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với một buổi tối tràn đầy sắc thái tình dục như thế này, rõ ràng cảm thấy lập cập nhưng không biết phản ứng phó như thế nào, bèn cúi gằm mặt xuống khôn g nói gì nữa. Leo cũng không muốn để tôi khó xử như vậy, anh ấy đứng dậy cởi áo khoác, bước vào trong đám đông khiêu vũ.
Sau đó, anh ấy dùng khả năng khiêu vũ của mình để tôi mở rộng tầm mắt, để tất cả mọi người mở rộng tầm mắt!
Anh ấy nhảy điệu đường phố, nhảy cha cha, nhảy Dance, thậm chí cả Break dance… Chiến quần tây được cắt may rất vừa vặt của anh ấy ôm gọn phần hông tròn trịa rắn chắc, vô cùng gợi cảm. Cho dù DJ chơi bất kỳ thể loại nhạc nào anh ấy luôn phản ứng kịp thời. Đến cuối cùng, DJ chỉ chơi nhạc phục vụ riêng mình Leo, tất cả mọi người đều dừng lại, đứng thành một vòng tròn xung quanh để cổ vũ cho anh ấy.
Tôi nghĩ đến câu nói ban nãy: để hai người không biết khiêu vũ ngồi cùng với nhau… mà cảm thấy ngượng toát mồ hôi, hóa ra, chỉ một mình tôi không biết khiêu vũ. Leo rõ ràng là một cao thủ. Còn anh ấy lúc này đây, là tâm điểm của tất cả mọi người có mặt trong quán bar.
Tôi tự hào vì mình đã yêu thích một người đàn ông chân chính những lại tự cảm thấy xấu hổ vì đã yêu thích một người hùng kiệt xuất. Nếu như anh ấy không ưu tú như vậy, hoặc giả tôi còn có thể bất chấp tất cả, dũng cảm lấn tới…
Leo cuối cùng đã kết thúc màn biểu diễn cá nhân xuất sắc với bộ dạng nhễ nhại mồ hôi, lập tức có các cô gái đẹp sán đến mời anh uống rượu. Anh liếc nhìn về phía tôi một cái rồi đi theo các cô gái ấy.
Chính trong giây phút ẫy, tôi mặc nhiêu đau khổ tuyên bố với bản thân mình: tôi thích anh ấy mất rồi. Có lẽ, tôi đã thích anh ấy từ rất lâu, rất lâu rồi, nhưng nỗi đau đớn trong trái tim tôi lúc này mới khiến tôi thừa nhận và nhìn thẳng vào sự thực đau thương đó.
Leo, người đàn ông với mái tóc xoăn màu vàng, đôi mắt màu xanh nước biển, hàng lông mi vừa cong vừa dài, khuôn mặt sắc nét, nước da trắng ngần, nụ cười làm mê hoặc đám đông, bạn gái vừa cao quý vừa giàu có, là một kỵ sĩ cao quý với tài nghệ khiêu vũ tuyệt vời… Còn tôi, một cô gái bình thường nhưu tôi, lại thích anh ấy.
Làm thến nào đây.

Tôi biết, đây chắc chắn là một câu chuyện mới bắt đầu đã chẳng có kết thúc, hoặc là âm thầm yêu đơn phương, hoặc là lao vào lửa như con thiêu thân để trở thành bi kịch. Tôi không biết phải làm thế nào nữa. Tôi nhớ Alwan, tham mưu của tôi, nhưng cậu ấy ở xa tôi như vậy. Chẳng biết phải làm thế nào, tôi chỉ biết uống hết ly rượu này đến ly rượu khác.
Tình yêu đơn phương giống nhưu một mầm xanh sinh trưởng trong chỗ đất tối tăm, dù không ai biết đến nhưng lại vô cùng xum xuê tươi tốt.
Khi Leo cuối cùng cũng đã vui chơi chán chê với những cô gái đói khát kia, về đến chỗ tôi ngồi, tôi đã say mềm như bùn đất rồi.
Leo vô cùng hối hận, nói anh ấy dìu tôi bước ra khỏi quán bar, hỏi tôi gời này còn có thể quay về trường, nữa không, tôi cười ngây ngô lắc đầu. Anh ấy lại hỏi tôi có thể về nhà được không, tôi lại càng lắc đầu dữ dội.
“Vậy chỉ còn cách đến khách sạn thôi.”
Tôi dùng chút tỉnh táo cuối cùng còn lại, nghe rõ ý nghĩa của từ khách sạn, sợ đến nỗi toàn thân bất lực, khuỵu ngã ngay xuống đất.
Leo loạng choạng ôm lấy tôi, gió lạnh thổi buốt trên người tôi, tôi cuộn tròn trong lòng anh ấy theo bản năng. Đôi mắt xanh đẹp đẽ của anh ấy đang tràn ngập sự quan tâm và hối hận. Anh ấy luôn miệng nói:”Quả thực không nên đưa em đến…”
Liệu có thể xảy ra chuyện gì… liệu có thể... tôi rất lo sợ, cảm thấy bất lực… tham mưu Alawn, cậu đang ở đâu… đầu tớ đau quá.
Tôi bắt đầu nôn thốc nôn tháo, tôi quỳ xuống bên đường, tóc bị gió đêm thổi mạnh, cơn buồn nôn không sao kìm chế lại được. Thỉnh thoảng, một chiếc xe ồn ào chạy qua, trong màn đêm tĩnh mịch, ngay cả tiếng “lạo xạo” phải ra từ lốp xe khi cọ sát vào mặt đường cũng có thể nghe thấy rất rõ.
Tôi giẫy giụa rồi ngồi bệt xuống đất, bắt đầu khóc nức nở, liên tục kêu đau đầu.
Leo càng ôm thôi chặt hơn, khe khẽ an ủi: “Đau không? Lát nữa uống chút trà xanh, sẽ không còn đau nữa đâu, Tiểu Lạc Lạc ngoan nào… thật sự là không nên đưa em đến!” Anh ấy ôm lấy tôi, đi về phía khách sạn gần đó.
Người tình trong mộng của tôi, người đàn ông đầu tiên khiến tôi sùng bái và ngưỡng mộ điên cuồng trong đời, lúc này đây anh ấy gần tôi như vậy, tôi đang năm trong vòng tay anh ấy. Nếu như, đêm nay thực sự xảy ra chuyện gì, ấy là bởi cái cau mày lo lắng cho tôi của anh.. tôi không có cách nào chống đối? Bởi vì trước mặt anh, mọi thứ, cho dù là thứ nhỏ bé nhất trong tim tôi đều cam tâm tình nguyện rồi.
Tôi cuối cùng cũng thì thầm với Leo: “Anh…là kỵ sĩ chân chính trong lòng em”.
Ngay sau đó, tôi còn chẳng còn biết gì nữa.
Sáng hôm sau, vừa cựa mình thức giấc tôi chỉ thấy đau đầu một cách khủng khiếp.

Mở mắt ra nhìn, chỉ thấy mình đang nằm trong một căn phòng lạ lẫm, máy điều hòa không khí đang bật, ga trải giường trắng tinh, tôi đang nằm vùi giữa đống chăn.
Tôi cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra tôi hôm qua, đêm, quán bar, Leo khiêu vũ, say rượu, sau đó, vì đã quá muộn nên không thể quay về trường học, Leo đã đưa tôi đến khách sạn… Khách sạn!
Tôi sờ soạng trên người mình, hết rồi, tôi… lúc này… chỉ mặc mỗi cái quần lót! Lúc bấy giờ tôi mới hoàn toàn tỉnh táo trở lại, trong phòng không có ai cả, Leo không biết đã đi đâu từ lâu rồi, còn tôi, tại sao lại không mặc quần áo. Tôi đã bị thất thân rồi ư? Nhưng tôi không nhớ gì cả. Tôi bỗng cảm thấy lo sợ, cảm thấy có lỗi với bố mẹ, cảm thấy tủi nhục, cảm thấy bản thân mình thật dâm đãng, thật tầm thường.
Lúc đó có người gõ cửa , tôi cảnh giác lấy chăn che người mình lại, hét to lên: “Ai đấy?!”.
Người đó, mở cánh cửa tưc phía bên ngoài. Mộ cô khoảng dưới năm mươi tuổi bước vào, nói với tôi bằng một gương mặt không chút biểu cảm: “Cô tỉnh dậy rồi à? Đây là quần áo của cô, đã được giặt sạch rồi”.
Tôi đón lấy quần áo của mình, nghi ngờ hỏi: “Ai bảo cô mang quần áo cháu đi giặt khô vậy?”.
“Anh trai người nước ngoài của cô! Hôm qua, anh ấy đưa cô vào khách sạn, thuê phòng xong liền bảo tôi giúp cô thay quần áo và đi luôn. Quần áo của cô bẩn hết cả, cũng là do anh ấy dặn tôi mang đi giặt.”
“Ồ”. Tôi thở phào một hơi dài, coi như đã được một phen hoảng hồn. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng lại cảm thấy thất vọng, thấy rằng mình chẳng có chút hấp dẫn nào đối với Leo cả.
Tôi hỏi cô phục vũ mấy giờ rồi, tôi giật mình khi nhận được câu trả lời: “bốn giờ”.
“Cái gì? Bốn giờ chiều?” Hôm nay tôi còn phải lên lớp nữa!
Tôi vội vàng mặc quần áo rồi lao ngay về trường.
Thế giới bên ngoài trong lành, tươi mới đến nỗi tôi càng cảm thấy bất ổn, tôi dường như đang trốn chạy khỏi khách sạn, tự cảm thấy mình là một phụ nữ toàn thân ô uế. Tôi cũng không sám ngẩy lên, sợ nhìn thấy sự coi thường và khinh bỉ từ ánh mắt của những người đi đường – một nữ sinh trốn học, thuê phòng ngủ với đàn ông!
Trong taxi, điện thoại di động vừa bật lên liền nhận được hơn năm mươi tin nhắn, hơn ba mươi lời nhắn. Trong đó có hai tin nhắn của Duyệt Duyệt, số còn lại đều là của Alwan!
Còn chưa đợi tôi định thần, màn hình lại hiện lên cuộc gọi từ số của Alawn. Tôi đã làm một việc xấu xa, nên đã nghe điện thoại trong một tâm trạng thấp thỏm.
Bạn đang đọc truyện tại kenhtruyen.wap.sh
“Phù thủy Gà Mên, cậu chết dí ở đâu thế hà!?” Giọng nói của Alawn sắp làm tôi thủng cả màng nhĩ.
Tôi nhớ lại lời dặn dò của mình với Duyệt Duyệt, vậy nên giả bộ yếu ớt nói, tớ đang ở bệnh viện.
“Bệnh viện ở cái đầu cậu! Duyệt Duyệt đã nói cho tới biết hết rồi, cậu không bị bệnh! Cậu đang ở đâu nói mau lên!” Alawn lại còn mắng tôi! Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy nổi giận với tôi như vậy khiến tôi càng thêm lo lắng. Trong lòng thần nguyền rủa kẻ phản bội Duyệt Duyệt một trận.
Sau đó, tôi đành phải nói với tôi đang ở trường.
“Trường cái đầu cậu! Ta đây đang ở trường của cậu đây! Cậu còn tiếp tục nói dối à? Có muốn tớ nói cho mẹ cậu biết không?” Đầu dây bên kia, Alawn đã trở nên vô cùng tức giận rồi. Người ta nói, thường xuyên đi lại bên sông, làm gì có chuyện không ướt giày, sao tôi lần đầu tiên ra bờ sông, đã ướt hết cả giày rồi thế này.
Tôi vô cùng lo lắng, lời nói dối bị vạch trần ngay trước mặt khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Chó cùng đứt dậu, tôi hét lên trong điện thoại với Alawn: “Cậu dựa vào cái gì mà quát tháo thế hả?!”.
“Cậu đi qua đêm không về trường mà còn biện minh nữa hả! Một đứa con gái, sao lại không biết xấu hổ như thế chứ!” Alawn hét lên.
Tôi đã bị kích động làm cho hoàn toàn toàn nổi giận, bởi vì lời nói của cậu ấy như một mũi kim vừa châm vòa đã rớm máu, không chút nương tình, khiến cho tôi không có cách gì chống lại được. Tôi nghĩ thầm, Alawn cũng chẳng phải là gì của tôi cả, dựa vào đâu mà đòi quản tôi, tôi có biết xấu hổ hay không cũng đâu đến lượt cậu ấy dạy bảo! Vậy là tôi ngắt cuộc gọi của cậu ấy. Alawn tiếp tục gọi, tôi nhẫn tâm tắt máy luôn. Lúc bấy giờ mới phát hiện ra, tay của tôi đang run rẩy.


Chương 11.2: Viên kim cương
Sưu tầm
Sau đó Duyệt Duyệt bỗng nhiên lại khóc, cô ấy vừa khóc vừa nói: " Lạc Lạc cậu là đồ không có lương tâm! Tối qua Alawn nghe tin cậu bị ốm đã cuống quýt cả lên. Tớ an ủi cậu ấy nói là tớ đi thăm cậu, cậu đã khóc rồi. Ai ngờ mới sáng sớm cậu ấy đã bay vào chuyến sớm nhất về đây. Hỏi tớ xem cậu đang ở bệnh viện nào tớ không nói ra được, điện thoại di động của cậu cũng tắt máy, tớ đành phải nói thật là đã không biết cậu đi đâu. Cậu ấy một thanh niên trưởng thành cũng suýt bật khóc vì lo lắng chạy đi khắp nơi tìm cậu! Đã báo cả cảnh sát rồi! Tớ chưa thấy chàng trai nào lại quan tâm như vậy đối với người con gái! Ban nãy cậu nói cậu ấy không có quyền quản lý cậu, nói cậu ấy không phải là gì của cậu! Chỉ có cậu mới ngốc đến nỗi coi cậu ấy là người bạn thân! Đồ ngốc! cậu mù quáng rồi ư? Hay là cậu tự lừa dối mình? Cậu đang né tránh? Không muốn nhìn nhận tình cảm của cậu ấy? Duyệt Duyệt bất chấp tất cả thét lên.

Tôi không nói câu gì cả, không muốn nói, cũng không tìm được bất kì câu nói nào cả.

Đám người xung quanh lần lượt tản đi hết còn lại ba chúng tôi đứng giữa cổng trường đông đúc người xe qua lại.

Tôi vẫn ngửa đầu lên không còn chút cảm giác, không suy nghĩ điều gì, cuối cùng thế giới đã yên tĩnh lại rồi, tôi giống như người bị mất trí, không còn nghe thấy gì cả. Nhưng tôi vẫn ngửa cổ nhìn bầu trời xanh xám. Tôi không dám cúi đàu xuống.

Tôi sợ, sau khi tôi cúi đầu xuống, những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống sẽ làm mềm yếu chút lòng tự tôn bé nhỏ của tôi.

Tôi bỗng nhiên hoạt náo trở lại tôi tự nói với mình: " chiếc khuyên tai gắn kim cương đó đâu?"

An Lương chỉ tay về phía vườn hoa phía xa xa: " hình như cậu ấy ném về phía đó"

" bọn tớ đi tìm nó giúp cậu" Duyệt Duyệt kéo tay tôi nói.

Tôi nói không cần tớ muốn tìm một mình các cậu đừng động tay vào.

" cảm ơn các cậu, các cậu về đi. Để một mình tớ tìm". Tôi nói với họ, sau đó, một mình tôi giống như một chiến sĩ dũng cảm đi về phía vườn hoa.

Chưa đến bảy giờ ông trời đã keo kiệt thu lại hết chút ánh sáng cuối cùng còn lại,. Tôi vẫn đang quỳ ở đấy, lần mò trong vườn hoa nhờ chút ánh nắng yếu ớt của đèn đường. Có người qua đường tốt bụng hỏi tôi tìm cần tìm cái gì có cần giúp đỡ không, tôi vội vàng lắc đầu. Tôi sợ viên kim cương sẽ khiến người ta này sinh lòng tham tôi sợ sẽ không tìm lại được viên kim cương nữa đó, sợ không còn được nhìn thấy nó nữa... Đột nhiên tôi thấy lo sợ đêm càng khuya càng tĩnh mịch cơ hội tìm thấy viên kim cương càng mờ mịt. Nỗi lo sợ càng ngày càng mãnh liệt. Tôi rốt cuộc là đang sợ mất viên kim cương hay sợ mất đi chủ nhân của viên kim cương đây! Tôi bò lồm ngồm dưới đất như kẻ điên di chuyển từng chút từng chút một chỉ lo sẽ bò sót một chỗ nào đó nhưng lại có viên kim cương ở đó. Gai nhọn của cỏ hoa cào rách da thịt tôi, mùi hôi thối của chất thải động vật xông thẳng vào mũi... Tôi bật khóc khe khẽ. Trời ạ tôi phải làm sao để tìm được nó tô thậm chí còn không dám khẳng định rằng liệu nó có đún là bị rơi trong vườn hoa này hay không. Nhưng chỉ cần một chút hy vọng tôi sẽ không từ bỏ. Tôi bướng bỉnh tìm kiếm bất chấp tất cả vừa khóc vừa tìm. Nước mắt nước mũi chảy xuống ròng ròng ánh nhìn cũng trở nên lờ mờ không rõ nữa, bên tai vang lên tiếng bình luận của những người xung quanh. Tôi nghĩ đây là ngày khốn khổ nhất hết chỗ nói nhất trong cuộc đời tôi.

Lúc ấy một giọng nói lạnh lùng nhưng thân thuộc vang lên phía trên đầu tôi: " không cần tìm nữa đâu tôi không cần đâu"

Tôi không ngẩng đầu lên không cần nhìn cũng biết đó là Alawn. Tôi hiểu cậu ấy đến nỗi chỉ cần nghe hơi thở nặng hay nhẹ cũng đủ phân biệt được biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy lúc đó là vui hay buồn.

" tớ tìm đồ của tớ, liên quan gì đến cậu". Tôi nức nở nói.

" vậy cậu tiếp tục đi" Alawn nói bằng một giọng lạnh lùng từ tước tới giờ chưa từng có khiến tôi vừa cảm thấy lạ lẫm, vừa cảm thấy sợ hãi.

Bỗng nhiên tôi sờ phải một đống phân của một động vật nhày nhày nhụa nhụa dính hết cả vào tay, vừa hôi thối vừa buồn nôn trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức không kìm nén được òa lên khóc nức nở.

" Không cần lần nào cũng dùng nước mắt để che đậy hành vi tội lỗi của mình người trưởng thành cần phải chịu trách nhiệm về việc của mình làm! Không muốn tìm thì mau đi về đi" Alawn vẫn tiếp tục đứng xa buông những lời lạnh lùng.

" không cần cậu quản" tôi nổi giận túm lấy đống phân ban nãy ném về phía cậu ấy.

Alawn tránh không kịp bị ném trúng người phẫn nộ nói: "cậu là đồ không biết lý lẽ"

" cậu cút đi! Tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa"

" Được! tôi cút" sau đó cậu ấy thực sự biến mất.

Nhìn bóng dáng mãi mất hút trong bóng đêm không một chút vương vãi của cậu ấy ngay sau đó, lần đầu tiên tôi biết thế nào là lòng dạ sắt đá, của đàn ông. Lúc tốt đẹp thì mềm mại ân cần như nước, một khi đã quyết tâm ra đi, người ta sẽ đi một cách vô cùng đường hoàng mà dứt khoát.

Tôi tiếp tục bò cả lên bãi cỏ để lần tìm, khóc lóc một cách vô cùng thương tâm, thậm chí còn suýt nữa thi ngất đi vì ngạt thở. Có hạt bụi bay vào mắt đang đỏ ngầu, sưng húp, tôi liền đưa tay lên dụi mắt khiến bộ dạng trở nên vô cùng lem luốc.

Cuối cùng khi sắp đến mười giờ tối, dưới ánh đèn đường một đốm sáng nhỏ bé lọt vào tầm nhìn của tôi, tôi lao tới như bắt được báu vật rón rén thở khẽ vạch tìm trong đám cỏ chiếc khuyên tai gắn kim cương quen thuộc đó đang nằm ngay trước mắt phát ra những tia sáng yếu ớt.

Tôi lập tức moi nó lên cẩn thận phủi sạch bụi đất bâm lên đó, lại cọ cọ vào vạt áo cho thật sạch nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Nhớ lại sự tuyệt tình của chủ nhân viên kim cương nước mắt tôi lại lã chã rơi xuống .

Lúc đứng dậy, bởi vì quỳ quá lâu hai chân tôi tê cứng suýt nữa thì ngã nhào xuống. Cũng chính chỗ này đây tôi nhìn thấy một bóng đen quen thuộc nép bên cạnh cành cây nhanh chóng biến mất.

Tôi nhìn nhưng không để tâm quay trở về ký túc. Cũng chẳng buồn để ý Duyệt Duyệt đang bịt mũi hét lên: " trời ạ! Cậu bị rơi xuống hố phân hay sao thế?" tôi đem chiếc khuyên tai có gắn viên kim cương cùng tình cảm của chủ nhân của nó cẩn thận cất giấu tận nơi sâu nhất trong chiếc hộp đựng đồ trang sức của mình.

Tôi nghĩ kim cương bản thân nó đã đại diện cho sự vĩnh hằng rồi.

Chương 12.1: Nụ hôn của kỵ sĩ
Sưu tầm
Cứ mỗi trận đá bóng, An Lương đều mời tôi đi xem. Cậu ấy mời tôi, tôi liền đi. Thực ra trong trường học, An Lương được rất nhiều bạn gái chú ý, nhưng cậu ấy lại luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, không thân mật với bất kì bạn gái nòa cả, chỉ nói chuyện với một mình tôi. Tôi vừa cảm động vừa hổ thẹn day dứt, sợ sẽ làm cậu ấy lỡ dở. Lần nào cậu ấy cũng mỉm cười nói không sao. Vậy là xem cậy ấy đá bóng giữ hộ quần áo trở thành cách duy nhất để tôi có thể báo đáp chân tình đó. Những co gái khác khi xem bạn trai của mình thi đấu trên sân đều khua chân múa tay hò hét cổ vũ tinh thần hco họ cố gắng duy chỉ có mình tôi im lặng. Tôi chỉ lặng lẽ ngồi trong một góc khuất nhất.

Cho dù tôi ngồi ở đâu. An Lương vẫn có thể chỉ cần quay đầu lại là phát hiện ra sau đó vẫy vẫy tay về phía tôi.

Tôi vốn dĩ không thích giao lưu với ai khác giờ đây càng trở nên ít nói hơn nhiều.

Duyệt Duyệt lo lắng cho tôi, để khuấy động không khí, cô ấy vừa đùa vừa nói: " An Lương là chàng trai không tồi, có thể cậu ấy thật sự thích cậu, cậu thử nhận lời hẹn hò với cậu ấy xem sao."

Đối với trò đùa này tôi thường chỉ mỉm cười cho qua chuyện.

Không có tin tức gì của Alawn nhưng có tên của cậu ấy phía sau lưng tôi bên trên cạp quần.

Cách đây ba bốn ngày Leo lại hẹn gặp tôi. Anh ấy đã có một thời gian học vẽ tranh đôi khi chúng tôi cùng đi đến một thị trấn cổ kính để vẽ phác họa ngắm nhìn đám mấy trắng với những hình dạng kì lạ lướt qua những con phố cổ in đầy dấu ấn lịch sử, có lúc lại đến quán cà phê ngồi chơi, tâm tình mọi chuyện. Anh ấy nói rằng bạn gái anh ấy rất ngang ngược nhưng lại rất có ích cho sự nghiệp của anh ấy, không thể đắc tộ được khi anh ấy nói áp lực của cuộc sống quá lớn, mọi người xung quanh đều nhìn nhận anh là một người xuất sắc thực ra anh ấy cũng chỉ là một người bình thường. Nói đến đây, anh ấy thường cười hỏi tôi: " Tiểu Lạc Lạc có cảm thấy anh là siêu nhân?"

Vậy là tôi liền trả lời một cách nghiêm túc: "em cảm thấy anh là một kỵ sĩ " anh ấy sững người lại một chút sau đó ân cần xoa lên tóc tôi.

Có khi Leo cũng đưa tôi tham gia những buổi tối gặp gỡ bạn bè, đi nói chuyện với những bậc học giả uyên bác, đến những buổi tiệc rượu cao cấp, đi dùng bữa tối ở những nơi mang đậm phong cách Trung Quốc cổ xưa, thưởng thức phong cách Tần Hán thức hoa nở hoa tàn. Đi hát Karaoke đi leo núi, đi chơi tennis. Có người bạn còn lầm tưởng tôi là bạn gái anh ấy. Ban đầu Leo còn nghiêm mặt ngăn cản những lời đàm tiếu đó: " đừng nói lung tung cô ấy còn nhỏ cô ấy chỉ là em gái tôi thôi." Sau đó thì anh ấy cũng chẳng buồn biện minh nữa , nghe những lời phán đoán anh ấy chỉ thường nhún vai, sau đó nhìn tôi cười một cách chẳng biết phải làm thế nào " Có phải là do chúng tôi quá đẹp đôi không?"

Vẫn chẳng có tin tức nào của Alawn. Tên của cậu ấy vẫn ở sau lưng tôi khắc trên máu thịt tôi khắc một cách sâu đậm mà quả cảm.

Từ sau khi tuyệt giao Alawn đêm nào tôi cũng nằm mơ. Có những lúc mơ thấy Alawn đến dỗ dành tôi, cầu xin làm lành với tôi nhưng đợi tôi vừa đồng ý làm lành rồi, cậu ấy lại đi mất bỏ lại một bóng dáng tuyệt tình. Xem ra hình ảnh bỏ đi hôm đó của Alawn quả thực đã trở thành một cú sốc tinh thần đối với tôi. Buổi sáng tôi thường tỉnh giấc trong nước mắt. Có những khi tôi mơ thấy tôi và Alawn không hề cãi cọ. chúng tôi vẫn hòa hợp như trước đây. Khi tỉnh dậy, ngẩn ngẩn ngơ ngơ cẩn thận hồi tưởng lại giấc mơ đó, cảm thấy sao chân thực đến vậy. Nhưng càng là những giâc mơ đẹp chân thực sau khi tỉnh dậy càng cảm thấy bản thân bị hiện thực tàn khốc công kích đến nỗi mình đầy thương tích. Nỗi đau như cắt ruột này còn mãnh liệt hơn nỗi đau trước đây khi tôi bị An Lương bỏ rơi nhiều. Nó gần như là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời.

Alawn ruốt cuộc đã thật sự rời xa rồi.

Duyệt Duyệt không chịu được nói: " nếu nhớ cậu ấy như vậy thì gọi điện cho cậu ấy đi! Sao lại dày vò bản thân mình! Sĩ diện quả thực nghiêm trọng đến thế sao?"

Tôi nói: " không phải vấn đề sĩ diện. Mà là đã chẳng còn ích gì nữa. Tớ hiểu con người Alawn. Nếu cậu ấy muốn làm lành nhất định sẽ gọi điện trước . da mặt cậu ấy đặc biệt dày. Hơn nữa cứ cho là cậu ấy tìm tớ làm lành tớ cũng không đồng ý. Làm bạn với cậu ấy thật mất tự do. Tớ giờ đây tự do tự tại biết bao nhiêu muốn đi đâu thi đi muốn hẹn hò với ai thì hẹn hò với người ấy, không bị gò bó không bị trói buộc không dây dưa phiền hà." Càng nói càng cảm thấy thê lương ngẩng đầu lên nước mắt đã ngân ngấn đầykhóe mắt.


Thực ra tôi hiểu Alawn. Cậu ấy vốn có định kiến về tình cảm. Trước đây ngay cả việc thấy bạn gái nào thân thiết với tôi, cậu ấy cũng cảm thấy khó chịu. Cậu ấy không thể tha thứ cho một đứa con gái không có lòng tự trọng như vậy được.

Duyệt Duyệt nói, thật không thể chịu nổi các cậu nữa.

Sắp đến ngày lễ Noel rồi, đâu đâu cũng tràn ngập bầu không khí lễ hội ngọt ngào. An Lương và Leo cũng hẹn tôi đi chơi vào đêm Bình An. Tôi đau đầu không biết phải nhận lời ai nữa. Duyệt Duyệt lại bắt đầu bình luận về Leo, Duyệt Duyệt nói Leo không thể tin tưởng được, rõ ràng có bạn gái lại còn dụ dỗ nữ sinh trong trắng nữa. Tôi cũng không muốn giải thích. tôi thực sự đã thay đổi đến nỗi càng ngày càng lười biếng ngay cả một chút sức lực để nói cũng muốn lưu giữ lại.

Duyệt Duyệt vẫn đánh giá cao An Lương, cô ấy nói An Lương là người tốt, đẹp trai lại lạnh lùng đá bóng cũng rất cừ, lại rất phong độ thành thực, không bao giờ trăng hoa luôn giữ bản thân mình trong sạch... Những ưu điểm nho nhỏ ấy được tổng kết thành một tràng dài. Tôi bỗng nhiên nhận ra tôi hỏi cậu ấy tốt như vậy có phải là cậu ấy đã thích cậu ấy rồi không?

Duyệt Duyệt vừa nghe thấy câu nói đó, làm rơi mất một cốc cà phê, đánh vỡ luôn một chiếc gương nhỏ, sau đó vừa xua tay vừa lắc đầu, ấp a ấp úng nói: "đâu có thích, đâu có thích gì đâu" Vừa nói vừa lấy tay ôm mặt chạy ra khỏi phòng.

Tôi đã hoàn toàn hiểu rồi. Duyệt Duyệt thích An Lương. Hóa ra một người mạnh dạn như Duyệt Duyệt cũng có lúc lộ rõ vẻ mềm mại thẹn thùng của một cô gái trước một chàng trai mình yêu mến.

Vậy là tôi từ chối An Lương nhận lời đi chơi với Leo.

Leo tỏ rõ vẻ vui sướng. Đây là ngày lễ quan trọng nhất của người phương tây bọn họ. Anh ấy hy vọng dược đón ngày lễ bên người mà anh ấy coi trọng nhất. Bạn gái anh ấy phải về Pháp, Leo nắm tay tôi nói, ngoài bạn gái anh ấy người em gái bé nhỏ là đây chính là người mà anh ấy coi trọng nhất trong lòng.

Biết tôi từ chối An Lương, Duyệt Duyệt phập phồng giáo huấn tôi một hồi. Vậy là tôi hướng dẫn cho cô ấy chọn một món quà ý nghĩa tặng cho An Lương, hẹn cậu ấy đi xem phim hay uống cà phê gì đó. Nếu không, một mình cậu ấy đi đón Noel cũng thật cô đơn. Duyệt Duyệt ngại ngùng hồi lâu cuối cùng cũng đỏ mặt đồng ý. Hóa ra cô gái ngốc nghếch này ngay cả chuyện hẹn hò yêu đương thế nào cũng không hiểu rồi.

Một đêm trước đêm Bình An, An Lương đợi tôi phía dưới ký túc xá. Thân hình rắn rỏi của cậu ấy đang nghiêng nghiêng dựa vào gốc cây hoa quế dưới sân kí túc xá nữ, không hề động đậy. Đêm hôm đó, mặt trăng rất to không biết có phải do được ánh trăng trắng bạc bao phủ hay không nụ cười của An Lương vô cùng dịu dàng.

Nhìn thấy tôi cậu ấy liền đứng thằng người lên nói, cậu đến rồi à?

Tôi thấy cậu ấy vẫn giữa khuôn mặt hay cười như xưa, những lời nói liên quan đến việc từ chối bỗng nhiên khó thốt thành lời.

Chương 12.2: Nụ hôn của kỵ sĩ
Sưu tầm
Tôi khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người nhanh chóng biến mất trên cửa sổ phòng ở của tôi

Vậy là tôi nghiêm túc nói: " An Lương, Noel tớ có hẹn rồi, cảm ơn lời mời của cậu". Nói xong không dám nhìn cậu ấy một cái, tôi quay người đi luôn.

Khi đi đến cổng của khu nhà tôi nghe thấy tiếng gọi của An Lương.

Cậu ấy đuổi kịp tôi đưa cho tôi một hộp quà còn ấm như nhiệt độ cơ thể cậu ấy " Lạc Lạc Tô tặng câu, Noel vui vẻ ."

Tôi áy náy nhìn An Lương tôi nói tôi quên không chuẩn bị quà cho cậu ấy.

Cậu ấy nhún vai một cách không vấn đề gì nói: " đều là dự đoán của tớ" sau đó vẫn là khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng và nho nhã.

Vậy là tôi nói một cách nghiêm túc: " cậu thích gì? Ngày mai mới là Noel tớ tặng vẫn còn kịp"

An lương nói một cách không cần suy nghĩ: " hãy trả lại tấm ảnh cậu tặng tớ hồi trung học nhé."

Hóa ra cậu ấy vẫn cương quyết muốn tấm ảnh đó. Đôi mắt bỗng nhiên thiếu đi ánh cười khuôn mặt vô cùng dịu dàng tuấn tú của cậu ấy dưới ánh trăng lại trùng hợp với những hình ảnh vụn vặt của Alawn khi đứng đợi tôi dưới gốc cây hoa quế, nó khiến tôi chợt thất thần mãi lâu sau mới ngây ra trả lời: " để tớ tìm lại đã" sau đó lẩn trốn đi như một chú thỏ.

Leo và đám bạn của anh ấy đã đặt sẵn phòng ở quán Karaoke. Hôm đó rất đông người tới tham dự. Phần lớn trong số đó đều biết Leo đã có bạn gái. Nhưng sau khi rượu vào vài chén liền đều nhất loạt gọi tôi là chị dâu.

Một hồi lâu sau cửa được mở ra một người đàn ông loạng choạng bước vào nói Marry Christmas, mọi người đợi lâu rồi phải không?

Đó lại là Alawn.

Chỉ hai tháng không gặp, vậy mà dài như thế tôi đã ngồi khô héo dưới ánh đèn xanh mướt suốt hai thế kỉ. Cậu ấy đã thay đổi rồi, râu ria không thèm cạo, mái tóc dài lòa xòa là bộ dạng lôi thôi lếch thếch nhất mà tôi từng nhìn thấy trong suốt mười tám năm qua.

Cậu ấy chợt nhìn thấy tôi đang ngồi cạnh Leo sắc mặt biến dạng. Rõ ràng là cậu ấy không biết tôi cũng có ở đây. Nhưng chỉ trong giây lát cậu ấy đã lấy lại tinh thần bước về phía tôi, nói một cách lịch sự và xa cách: "Lạc Lạc Tô chào cậu".

Tôi vốn đự định sẽ giữ một thái độ tốt đẹp và nói: " noel vui vẻ" nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lõm sâu của cậu ấy tôi không kìm nén nổi thốt lên : " cậu gầy đi nhiều quá"

Sau đó đôi mắt Alawn liền đỏ ngầu.

Chúng tôi không nói nhiều với nhau, mỗi người ngồi một đầu sofa, ai làm việc của người đó, không ai phiền ai. Chỉ đến khi chọn bài hát thường chọn đúng bài hát của nhau, bởi vì trong mười tám năm qua mỗi ngày chúng tôi đều ở bên nhau.

Mỗi khi có người hỏi bài này là bài gì, bài này ai chọn tôi và Alawn đều đứng dậy và nói của tôi.

Sau khi đứng dậy nhìn thấy đối phương lại cùng nhau ngồi xuống và từ chối nói: cậu hát đi.

Leo còn nói tôi và Alawn là một cặp đôi thường khéo nhường nhịn. Alawn cười nhạt một tiếng và tôi cũng quay mặt đi hướng khác.

Dường như không biết khúc mắc giữa tôi và Alawn, Leo vẫn giữ tinh thần phấn khởi. Lúc thì bón hoa quả cho tôi ăn lúc thì cùng tôi song ca một bài hát. Có người tâng bốc nói tin cảm của chúng tôi quá tuyệt vời. Leo lại ôm lấy eo tôi cười vui vẻ: " đương nhiên rồi"


index
phan-1
phan-2
phan-3
phan-5
phan-6
phan-7
phan-8

tags : truyen tieu thuyet - Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận (Tào Đình) - Tiểu thuyết Full - wap truyen - truyen hay
Trang chu
onl : 1
bo dem 2 | 2717

wap hay | Diệt thần | wap giai tri | anh gai xinh | wap hay nhat | truyen bua | truyen ma | truyen teen | tieu thuyet | truyen tinh yeu | truyen voz
anh chup len | anh sexy nude | game android | game android | sms chuc ngu ngon | game mobile
anh chup len
, tinnhan-sms
kho game android kho game